“Cảm” Hội An, dù chỉ có một buổi chiều…

4

Không phải 30/04 đến tôi mới viết bài này, bởi tôi biết mình đang viết về một nơi người ta thực sự không nên đến vào những dịp lễ đông đúc. Hội An đẹp nhất khi nó trong lành và vắng vẻ.

Bạn bè thường hỏi tôi làm gì cả tuần ở Hội An, cái nơi người ta chỉ ghé thăm nó một buổi vài tiếng, hay nhiều là một ngày, rồi lại trở về Đà Nẵng, hoặc đi tiếp chặng đường của mình. Thực ra, tôi không làm gì cả, tôi chỉ đơn giản là tận hưởng và tự thưởng cho mình những khoảnh khắc yên tĩnh, thanh bình, và dịu dàng hiếm hoi.

9

Nhưng nếu cho một người bình thường, như tôi đã nói khi nãy, tới đây chỉ trong một buổi, và muốn “nhìn thấy “ Hội An, “cảm” Hội An…Yên tâm, mảnh đất này vẫn cho bạn “ngấm” về nó, một cách rõ nét, chỉ cần bạn mở tâm hồn ra, và sẵn sàng.

Tôi cứ tự mặc định là bạn tới đây vào buổi chiều nhé.

Đầu giờ chiều, bạn đặt chân đến Hội An, nếu trời không mưa, thì thường thường là nắng rất gắt, ở đây hiếm khi dịu mát vào thời điểm này. Hãy quên đi việc dạo quanh các khu phố, cũng đừng mua sắm lúc này. Bạn cần nghỉ ngơi (chí ít là sau 30 km từ Đà Nẵng), tìm một quán café trong khu phố cổ, uống chút gì đó mát lành, nếu muốn ăn thêm bánh kem, gợi ý của tôi là quán Cargo nhé, nơi mà với tôi, bánh kem ngon nhất Hội An.

18

Khoảng 1h trong một quán café, nhìn ngắm ra sông  Hoài hay con phố trước mặt, bạn sẽ thấy  rất rõ “người bạn” Hội An. Vào thời điểm nắng này, ít khi khách du lịch qua lại, trên đường hầu hết là người Hội An, họ đi chợ, chuyển hàng hóa giữa các cửa hàng, thi thoảng sẽ có chị bán đậu hũ rao qua, nếu bụng chưa căng thì chớ quên ăn món này đấy. Đậu hũ miền Trung gần giống với Sài Gòn và hơi khác Hà Nội. Nếu ở Hà Nội, bát đậu hũ (tào phớ – theo cách của người Bắc) ăn với nước đường trong, ngọt nhẹ và thoang thoảng mùi thanh của những bông nhài lác đác, xen giữa các tầng tào phớ, thì từ miền Trung đổ vào Nam, đậu hũ ăn với nước đường nấu, kèm những hạt chân châu dẻo không nhân, vị ngọt đậm và ngậy hơn khi cho thêm cốt dừa.

5

Bụng tạm…ấm rồi và đã lấy lại sức. Hãy dạo qua những  con phố một lát, mua sắm hay chỉ ngắm nhìn, tùy bạn. Cửa hàng ở Hội An bây giờ chủ yếu do người nước ngoài mở, trừ những gian hàng truyền thống.  Nếu tiện hướng lang thang, có thể bạn sẽ thích khi quá bộ một chút ra khỏi khu phố cổ, tới một cửa hàng nhỏ trên phố Phan Chu Trinh của tổ chức Lifestart, tổ chức từ thiện do một người phụ nữ Úc sáng lập. Nơi đây bán những món đồ dễ thương làm từ những chiếc tất cũ, cúc áo, hay bất cứ thứ gì có thể, do những  người khuyết tật, mất một phần khả năng lao động ở đây làm ra. Tôi lần nào tới cũng mang về một em búp bê nhỏ làm từ tất len, bởi vì chúng đẹp thực sự chứ không đơn thuần là mua chỉ để ủng hộ.

3

1

Đôi khi chiều chiều, Hội An có những cơn mưa nhỏ ập xuống, đừng trú mưa, hãy mang ô hoặc mặc áo mưa, bờ sông Hoài khi này đẹp lắm, mưa phủ từ phía biển thành từng đợt dội vào lòng sông. Mưa ở Hội An luôn là cơn mưa khiến tôi nhớ nhất. Đi dọc bờ sông theo hướng lên Chùa Cầu, đứng ở chùa nhìn xuống dòng nước , và rộng ra bờ bãi phía xa, lúc này tôi thường thả cho mình được buồn buồn một tý,  hoài niệm một tý, nhưng chút chút thôi, vì cơn mưa ở Hội An thường chẳng quá lâu.

12

6

11

Một vòng đi dạo khiến bạn hơi mỏi chân, Hội An lại chiêu đãi bạn vài món ngon ngon lề đường. Tầm gần 4h chiều là lúc có thể ăn món bánh ướt thịt nướng “huyền thoại”. Đây là món ăn tôi có thể ăn cả sáng trưa chiều tối ở Hội An, nếu cô bán bánh ướt thịt nướng mở hàng cả buổi tối. Nhưng tiếc rằng cô chỉ ngồi bán từ 11 giờ trưa đến khoảng hơn 4 giờ chiều ở  sân giếng nằm đầu 2 con phố Bạch Đằng và Nguyễn Thái Học. Đừng bỏ lỡ khoảng thời gian này nếu bạn muốn có một trải nghiệm đáng nhớ về món ăn dân dã đậm chất Hội An này.

13

2

15

Ăn xong món mặn có thể tráng miệng với một vài món ngọt, chè bắp là ứng cử viên số 1. Nhắc đến món chè này, tôi nhớ tới một câu chuyện cô bạn người Đà Nẵng đã kể cho tôi, về  ông bí thư được người dân Hội An yêu mến, Nguyễn Sự.  Ông từng ví con người Hội An giống như vị ngọt có trong mỗi bát chè nơi đây. Bát chè đặc biệt kiểu Hội An truyền thống có một vị ngọt khó lòng bắt chước, vị ngọt thanh của đường phèn và vị ngọt thô của thứ đường cục đặc sản, rẻ tiền hơn nhiều. Đừng nghĩ họ keo kiệt nên không dùng toàn đường đắt tiền, cũng đừng cho rằng người Hội An thật “dại” khi đã có loại đường rẻ mà còn pha thêm đường đắt. Người phố Hội nấu chè luôn dùng cả hai loại đường, để cho ra một vị ngọt bùi bùi giống y như con người họ vậy, vừa thanh tao lại vừa gần gũi.

17

8

10

Một vài vòng tiếp theo quanh phố để ngắm nhìn và vào thăm những ngôi nhà cổ.  Những ngôi nhà quanh các con phố mà bạn nhìn thấy, được bảo vệ và gìn giữ không chỉ bởi vì ý thức bảo tồn của người dân Hội An mà còn bởi vì một câu chuyện đáng yêu khác, lại liên quan đến bác Sự. Bác là người chủ chương mua lại những căn nhà của người gốc Hội An trong khu phố cổ mà họ phải bán đi vì gặp hoàn cảnh khó khăn, sau đó lại để cho chính những gia đình đó ở lại trong căn nhà của mình, như  những người trông nom, chăm sóc một phần di tích quan trọng của Hội An. Cũng theo cách này, một số ngôi nhà cổ được giữ lại không phục vụ mục đích kinh doanh mà dành riêng cho con em của những hộ gia đình không có điều kiện ở Cù Lao Chàm lên Hội An ăn học được ở lại tá túc miễn phí. Người Hội An giúp nhau và biến nơi này thành một cộng đồng thân thiện và rất có tình người.

14

16

Không làm chậm bước chân của bạn nữa, lúc này, lời khuyên cho bạn là hãy nhanh nhanh tìm một chiếc xe đạp và đạp ra Cửa Đại, cảnh chiều nhuộm đỏ những cánh đồng hai bên đường và bóng mặt trời lặn dần hướng  biển là những thứ nếu nhìn qua rồi bạn sẽ không muốn bỏ lỡ nó vào bất cứ lần nào đến đây đâu. Tôi thường thuê xe đạp trên đường Hai Bà Trưng ở tiệm cho thuê của chị Gái, nếu ở đó vài ngày, bạn có thể nói với chị luôn và mang xe về khách sạn buổi tối, trước lúc rời Hội An bạn mang xe trả chị là được, chị tính khoảng 20 ngàn (giá bây giờ có thể  đã có chút thay đổi) cho một ngày và cứ thế nhân lên số ngày. Khi đã ở Cửa Đại rồi, để việc ăn Hải Sản trong những nhà hàng lớn cho lần sau, lần này hãy tận hưởng hơi ấm của cát mịn cuối chiều, nằm dài ra và nhâm nhi món cá đuối nướng lá chuối bán dọc bờ biển. Cứ du dương cùng gió như thế đến tầm 7 giờ thôi nhé, vì phố Hội còn cần bạn quay lại cho kế hoạch chèo thuyền thả đèn dọc bờ sông Hoài nữa.

Buổi tối bên bờ sông, có rất nhiều thuyền nhỏ và các sạp bán đèn phục vụ cho việc thả đèn ở sông Hoài. Trước chỉ có ngày rằm mùng một, giờ là tất cả các ngày. Tôi hay đi thuyền của một bà già, bà vừa chèo vừa kể chuyện, trong câu chuyện câu được câu mất vì giọng miền Trung đặc đặc khiến tôi không hiểu rõ, có chuyện Hội An xưa Hội An nay, có chuyện vợ chồng con cái của bà, có chuyện con sông Hoài đổi thay theo năm tháng…

Bạn đã muốn về chưa hay còn lưu luyến ? Tôi, tất nhiên, lúc nào cũng ủng hộ cho việc ở lại. Ở lại đi, Hội An trìu mến lắm….

(Nếu có thêm một vài ngày ở lại nơi đây, câu chuyện của chúng ta còn rất dài, hẹn các cô gái ở một bài sau, về những gì thú vị làm cho bạn muốn ở lại đây…cả đời!)

 

**Ảnh sử dụng trong bài của Nàng Mai Hương, “cô gái” mà Nàng Đẹp sẽ dành để nói tới trong một bài ở mục “Chân dung Nàng” sắp tới, chờ đón xem nhé !

Tags:  ,