“Em yêu trường em”

540900_10152656431050160_182077453_n

Cuộc sống vốn kỳ lạ. Nó sẽ diễn ra theo cách mà ta ít khi nghĩ tới, luôn vậy.

Hôm chưa lâu ở Manzi – một không gian nghệ thuật giữa Hà Nội, tôi có nghe nhà giáo Phạm Toàn chia sẻ, trong đời ông, những lúc thăng trầm, ông trải qua được vì ba lẽ. Đầu tiên là có một việc để làm, gì cũng được, hãy luôn lao động. Thứ 2 là có bên cạnh những người bạn, người ta không thể sống mà thiếu đi bạn bè, hay thời của các ông, là những người đồng chí, đồng chí theo đúng bản chất của từ đó. Và thứ 3 là một ước mơ, một khát vọng không bao giờ được phép tắt đi. Khi được hỏi về một lời khuyên cho những người trẻ, ông giáo già hóm hỉnh đầy nhiệt huyết ấy chỉ đơn giản nói rằng “hãy sống”, mà sống là gì, là “lao động” và “yêu thương”.

Hôm đã lâu, ở đâu đó, tôi gặp lại một người bạn cũ. Cô ấy kể câu chuyện về dự án của mình với những đứa trẻ, ở nơi có những cuộc đời và những số phận, với những ước mơ giản dị bình thường, nhưng trong veo, thuần khiết, ở rất cao và rất xa chúng tôi. Tối hôm đó, trong bóng tối, dưới tán cây cao khuất ánh sáng đèn đường, khói thuốc làm nhòe mắt tôi.

530378_10152706759150160_1828386482_n

Bánh xe lăn trong đêm, trên con đường ngoằn ngoèo đi về phía Lào Cai, phải bắt một lượt xe nữa tôi mới tới được Tả Phìn, sương mù trắng xóa bên ngoài, con đường chỉ hiện ra khoảng 20m trước mũi xe. Tôi ở Tả Phìn trước khi kịp nhận ra mình đã đi xa như thế chẳng suy tính hay chuẩn bị gì. Như mọi khi, lên đường, tức là lên đường, bản thân việc ta nghĩ rằng mình sẽ đi và mình cần phải đi, chẳng phải đã đủ đầy ba lô rồi sao !

10300869_345937948898588_1989148607759901558_n

Thế rồi ở nơi đây, tôi đã thực sự chạm vào cuộc sống. Những đứa trẻ ấy chúng đang sống, những ánh mắt ấy đang yêu thương, những bàn tay nhỏ xíu đen bùn đất ấy không khi nào ngừng lao động. Và tôi đã gặp không chỉ cô bạn tôi, mà rất nhiều những chàng trai và cô gái như thế, trong dự án “Em yêu trường em”. Con tim họ yêu những đứa trẻ này, tìm thấy ở các em những ước mơ nhỏ nhoi ấm áp, đặt vào đôi bàn tay của các em những chiếc máy ảnh xa lạ của người Kinh, chỉ cho các em biết cách bấm chụp khoảnh khắc của riêng mình. Những đêm Tả Phìn lạnh giá, chúng tôi thức tới khuya mà không nỡ ngừng máy chiếu, bao câu chuyện, những nỗi niềm của các em cứ lần lượt hiện ra qua từng khung ảnh vụng.

735167_10152706768965160_450954382_n

559923_10152706764005160_1960599288_n

Cuối mỗi ngày chụp ảnh, các em sẽ lần lượt ghi lại câu chuyện mình muốn kể phía sau những địa điểm, khoảnh khắc mình đã ghi lại. – Ảnh của Thắng, một tình nguyện viên – người anh của các em nhỏ chụp lại.

1011304_202848533207531_884459429_n

1229874_223964471095937_1094703410_n

“Cả đoàn vật lộn gần 1 tiếng mới lên được đến nhà em Sú – em nhà xa nhất, vậy mà khi hỏi bình thường em mất bao lâu để đến trường mặt em trả lời tình bơ “khoảng 15 – 20 phút” rồi tôi hỏi thêm thế có bao giờ bị muộn học không, em trả lời “hôm nào đi muộn thì em chạy”

Chia sẻ của Hùng, chàng trai tình nguyện viên của dự án.

522472_10152706768260160_806679969_n

Góc học tập của các em…

488028_10152706765665160_396703733_n

Có em sẽ chỉ học được ban ngày, vì nhà không đủ dầu đốt đèn lâu ban tối, có em sẽ chỉ học được ngày không mưa, vì cứ mưa là cả nhà đều bị dột…

487466_10152706769050160_568759494_n

Những đôi ủng là thứ các em cần nhất cho việc đi lại và giữ ấm chân ở vùng núi lạnh này. Nếu có dịp lên vùng cao mà muốn tặng các em một thứ gì đó, đừng quên những đôi ủng nhựa nhé các cô gái.

556697_10152706763640160_865091386_n

Buổi học cuối cùng, một đoạn phim ngắn được chiếu trên tấm bảng đen. Đoạn phim quay lại những cái ôm, câu chuyện về “Free Hug” mở đầu và những cái ôm của Em yêu trường em khắp ba miền nối tiếp phía sau. Đoạn phim kết thúc cũng là lúc chúng tôi vỡ òa trong tiếng reo của các em giữa những vòng tay nồng ấm, ôm xiết đến chẳng muốn rời.

Một triển lãm nho nhỏ về những bức ảnh các em chụp và câu chuyện đằng sau nó mong rằng sẽ được tổ chức như ý tưởng của cô bạn tôi – một triển lãm lưu động, trên một chiếc xe đưa những tấm ảnh đi khắp ba miền.

Hai ngày thôi nhưng có lẽ đủ, các em đã cho tôi nhiều điều hơn các em tưởng. Một ngày nào đó, tôi sẽ quay lại nơi đây, cho các em xem những bức ảnh về con đường mình đã đi qua, và cùng ôn lại hai cái ngày mùa xuân đáng nhớ năm đó, ta đã cùng trải qua một quãng thật đáng quý trong đời mình!

 

Các cô gái có thể tìm hiểu thêm về chương trình này tại

http://www.livelearn.org/

https://www.facebook.com/emyeutruongem10

Tags:  ,    ,