Love actually và khoảnh khắc tình yêu chạm vào tất cả chúng ta…

love-actually

ảnh: nguồn internet

Đêm Noel hoàn hảo với bạn là gì?

Với tôi là một buổi tối nằm dài trên sô pha, cuộn mình trong tấm chăn len mỏng thơm mùi quế, pha cho mình một cốc sô cô la nóng nhiều kem, đọc A Chrismas Carol của Charles Dickens, và sau đó, ngồi cười hạnh phúc với Love Actually.

Tại sao lại là Love actually? Bởi 137 phút phim là 137 phút của sự ấm áp. Đây không phải một bộ phim bạn tìm thấy cao trào, những nút thắt, những cái kết bất ngờ, thậm trí bạn còn chẳng cần phải khóc. Nó đơn giản và nhẹ nhàng như cái cách chúng ta nhìn thấy nhau mỗi sáng và tự nhiên nở một nụ cười. Vậy thôi.

Tôi  không muốn kể  về nội dung, sẽ là thừa với những ai đã xem, và hiển nhiên là không nên với những ai chưa biết tới bộ phim này, phải không?  Còn review phim hay trailer, bạn có thể dễ dàng tìm thấy ở khắp nơi.

Chỉ đơn giản thôi, trong một đêm giáng sinh như đêm nay, tôi muốn kể cho các cô gái nghe điều đã làm tôi gắn bó với bộ phim này đến thế, cái khoảnh khắc  trong phim đã mãi mãi in đậm trong tâm trí và luôn nhắc nhở tôi về  giá trị của tình yêu thương.

Không được nhiều người để ý tới hay nổi tiếng như trường đoạn tỏ tình trong giai điệu bản nhạc Silent night của Mark và Juliet, nhưng khoảnh khắc tôi sắp kể với bạn sau đây với tôi, luôn là khoảnh khắc đẹp nhất trong phim, khi tình yêu chạm vào tất cả chúng ta và chứng minh cho ra một điều đẹp đẽ, yêu thương không chỉ dành cho những người xứng đáng, đó là thứ trao ra vô điều kiện, và lòng vị tha đi kèm với nó cảm hóa cả những trái tim tội lỗi nhất.

Diễn biến bắt đầu từ cảnh Karen mừng rỡ phát hiện ra hộp quà đựng một sợi dây chuyền trong túi áo chồng, sau bao năm cô vẫn quen với việc chỉ nhận được những chiếc khăn vào dịp giáng sinh, để rồi sau đó, dưới cây thông, bóc quà cùng cả gia đình, cô bẽ bàng và bối rối khi biết món quà không phải dành cho mình. Nhưng Karen chỉ lặng lẽ vào phòng ngủ và khóc trong âm thầm, rồi nhanh chóng bước ra với nụ cười rạng rỡ, như một người mẹ không muốn làm hỏng đêm giáng sinh của những đứa con.

Cuối buổi tối, cô chỉ hỏi chồng mình một điều duy nhất “Nếu ở vị trí của em, anh sẽ làm gì? Cứ hình dung chồng mình mua một chiếc dây chuyền vàng vào lễ giáng sinh, nhưng lại mang tặng nó cho một người khác, anh có ở lại để chờ xem đó chỉ là một sợi dây chuyền, hay đó là một sợi dây chuyền đi cùng tình dục, hay tệ hơn thế, là một sợi dây chuyền đi kèm theo một tình yêu mới? Anh có ở lại không nếu biết rằng cuộc sống sẽ lại khó khăn hơn chút nữa, hay anh sẽ bỏ đi…?”

Câu hỏi không cần lời đáp ấy rơi tõm vào khoảng không vô định trong một giây câm lặng giữa hai người. Ánh mắt van lơn trong hối lỗi của Hary chạm vào ánh mắt vợ, và anh thấy sâu trong đáy mắt ngấn lệ đó một nỗi đau se sắt, nhưng lại chan chứa tình yêu và lòng vị tha vô bờ bến. Không cần nghe đến lời xin lỗi của người chồng ở câu thoại tiếp theo hay cảnh họ đoàn tụ ở sân bay trong trường đoạn kết phim, tôi đã có thể mỉm cười. Bởi ở cái khoảnh khắc đó, họ, cả người có lỗi và người tha thứ, đều đang nhìn nhau bằng trái tim yêu thương chân thành.

love actually

ảnh : nguồn Internet

Tôi đã nghĩ nếu như đôi vợ chồng nào cũng dành cho cuộc hôn nhân của mình đủ sự kiên nhẫn, tình yêu, và cả lòng vị tha như thế, thì đã giữ lại được biết bao bữa cơm gia đình ấm cúng, và những giấc ngủ trẻ thơ trong bình yên, hạnh phúc. Khoảng khắc này luôn nhắc tôi nhớ rằng, yêu thương còn có nghĩa là biết tha thứ !

Bạn đừng lo nếu đến đoạn này chợt nhớ ra rằng tôi đang ngồi xem phim một mình, chỉ là vì ngoài đường đang đông đúc lắm, và một cô gái độc thân ở nhà một mình vào đêm noel với toàn những niềm vui lớn nhỏ như thế này thì cũng không tệ lắm phải không, hãy dành một khoảng thời gian thực sự, trọn vẹn cho bản thân, và chăm sóc chính mình. Còn bạn, cô gái, đón giáng sinh thật an lành nhé, và đừng quên rằng, tình yêu luôn ở quanh ta!

 

Tags:  ,    ,