Những cuộc hẹn café: Cuộc hẹn thứ 3 “Café cóc Sài Gòn”

1

Hình ảnh quen thuộc mỗi buổi sáng
Ảnh: namleefotos.com

Xin chào các cô gái mê café, đến hẹn…là gặp.

Bài viết lần này, hẳn các nàng còn nhớ từ chút bật mí của bài trước, là về “café cóc” Sài Gòn. Nói đến café cóc, nhất lại là ở Sài Gòn, đối với một người Hà Nội mới vào Sài Gòn không lâu như tôi thật ra là hơi khó để nói được cho đúng, và cho đủ. Vì vậy tôi tìm tới một anh bạn đã sống lâu năm ở Sài Gòn và cũng đã thâm niên “café cóc” từ thời tuổi trẻ. Anh là một người Hà Nội gốc, lấy vợ miền Trung, và giờ lại sống ở Sài Gòn. Thế nên tôi chẳng mấy ngạc nhiên trước cái nhìn thú vị của “kẻ trong cuộc” ấy về những quán cóc ba miền.

Kể chuyện về “café cóc”, hẳn nhiên, nơi hai anh em ngồi vui câu chuyện cũng là một quán cóc bên đường. Mỗi người có một chốn gần gũi của riêng mình, với anh hẳn không phải là café sang trọng, hay các quán hàng đắt tiền, chỉ “café cóc” thôi.

Nói chuyện một hồi, anh cho tôi đọc một bài viết cũ của anh trên blog cá nhân. Đọc xong, trộm nghĩ khó viết lại được hóm hỉnh mà tinh tế như anh, tôi đã ngỏ ý được trích đăng lại. Tôi không nghĩ rằng cái nhìn của một người xứ khác về văn hóa bản địa sẽ là không đầy đủ, bởi trong trường hợp này, bản địa ở đây là đất Sài Gòn, nơi những con người tới từ khắp nơi đang cùng những người con “đẻ” của thành phố gây dựng nên nét văn hóa đậm chất Sài Thành, phóng khoáng, cởi mở và thân thiện.

4

Các cô gái, hãy cùng nghe một chàng trai kể chuyện!

 

Café “cóc”.

Mình không biết từ “cóc” xuất phát từ đâu nhưng cũng tạm lấy tựa đề là “Cà phê cóc”. Mà mình thấy ai cũng đều gọi vậy cả. Có lẽ đây là một trong không nhiều từ được dùng chung ở cả ba miền mà không sợ bị…không hiểu, khái niệm địa phương, từ địa phương đã bị xóa nhòa. Đơn giản là “cóc” dùng khắp 3 miền đất nước. Hà Nội cũng gọi là cà phê “cóc”, quán “cóc”. Huế cũng có cà phê “cóc”, quán “cóc”. Sài Gòn cũng quán “cóc”, cà phê “cóc” luôn. Đơn giản, mộc mạc, dễ hiểu nhưng tính chất mô tả vô cùng lớn. Ví dụ như: chợ cóc, thơ con cóc, ….đèn flash cóc (nhiếp ảnh). Chả thế mà nhà thơ Bùi Thanh Tuấn đã đưa hình ảnh quán cóc vào trong câu thơ của ông về Hà Nội, để rồi nhạc sĩ Trương Quý Hải tạo ra một ca khúc bất hủ về Hà Nội, “Hà Nội mùa vắng những cơn mưa”.

Phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô

Quán cóc liêu xiêu một câu thơ

1624451_10152210262649297_69993550_n

Ảnh: namleefotos.com

Bác này là nhà thơ mà, thế nên ngồi quán cóc là ….liêu xiêu một câu thơ ngay. Mà mình đoán là bác ngồi quán cóc mới liêu xiêu được chứ ngồi quán “hoành tráng” có khi lại chẳng liêu xiêu được tẹo nào. Mình không phải nhà thơ, mà cũng chả là nhà gì cả, nhưng cũng khoái quán cóc. Đúng hơn là khoái những gì chân chất, mộc mạc, giản dị. Thế nên dù ở bất kỳ đâu, địa chỉ quen thuộc của mình là những quán cóc ven đường…(Đoạn này, anh bạn tôi còn nói thêm về quán cóc xưa ở Hà Nội, rất hay. Và cũng chỉ vì hay quá, nên tôi tạm ẩn nó đi làm của để dành, cho một bài khác riêng cho quán cóc Hà Nội.)

6

Ảnh: namleefotos.com

Những quán “café cóc” Sài Gòn gần như là linh hồn của mảnh đất này. Không phủ nhận Sài Gòn có rất nhiều kiểu café  trang trí, decor đẹp và hoành tráng, nhưng “Sài Gòn” nhất thì chỉ có “café cóc”. “Café cóc” ở khắp mọi nơi, mọi nẻo đường ngõ xóm, từ nhà, ra phố, vô hẻm,… đi đâu cũng gặp. Đó gần như một nơi dành cho tất cả mọi người, sang có, nghèo có, người già, người trẻ, thanh niên, học sinh, nam thanh, nữ tú đều đủ cả. Bác Ngọc Lễ ngồi “cà phê một mình” chắc cũng là ở quán cóc. Đoán vậy ! Thậm chí có người nghiện đến nỗi ngày nào cũng phải ngồi café, nhưng phải là cóc, rủ vô café hộp, bar thì vội xua tay ngay. Riêng nhắc đến những bác làm nghệ thuật, sáng tạo thì không thể bỏ được món này rồi. Chả thế mà quán cà phê Điện Ảnh trên đường Nguyễn Đình Chiểu bao nhiêu năm vẫn vậy, nhưng lại tạo ra được style rất hay. Mình cũng lọ mọ chui vào đây mấy lần rồi, ngày có, đêm cũng có, không ồn ào, mình thích vậy.

3

Thế nhưng, những quán cà phê cóc giờ cũng đang bị lai. Mà lai luôn với mấy quán hộp. Thế mới tiếc. Sự yên tĩnh gần như biến mất tiêu và thay vào đó là nhạc sến, rên rỉ, u uất, nếu ko thì cũng nhạc bật ầm ầm. Thật tiếc nếu một ngày nào đó nét văn hóa đặc trưng Sài thành này mất đi, nhưng mình hi vọng ngày đó sẽ không đến, để bất cứ khi nào, nhìn vào một bức ảnh, vẫn luôn nhận ra ngay được:”Đây là cà phê cóc Sài Gòn!!”.

1616580_10152210335519297_550468932_n

Ngồi ở một quán “café cóc” bạn có thể làm đủ thứ, mua vài tấm vé số được bán dạo, tranh thủ đọc tờ báo sáng, hay chỉ đơn giản là hít thở chút không khí trong lành trong ngày.
Ảnh: namleefotos.com

1579714_10152210337474297_76359355_n

Hướng nhìn từ những góc “café cóc” luôn thật bình dị, đời thường.
Ảnh: namleefotos.com

Có rất nhiều kiểu quán café khác nhau bạn có thể chọn cho những cuộc hẹn của mình, nhưng nếu để lắng nghe hơi thở của cuộc sống Sài Gòn và khám phá nét văn hóa đặc trưng của thành phố, thì chẳng gì hay hơn bằng việc tìm một quán “café cóc” và ngồi xuống nhâm nhi một ly bạc xỉu theo đúng kiểu Sài Gòn. Nói một chút kỹ hơn về thứ thức uống này. Trong cuộc hẹn với anh bạn, tôi cũng đã chọn nó cho mình. Bạc xỉu thực ra là tiếng gọi tắt của cụm từ “bạc tẩy xỉu phé” tiếng Quan Thoại, “bạc” nghĩa là trắng, “tẩy” là cái ly không, “xỉu” là một chút, “phé” nghĩa là cafe. Ở Sài Gòn không hiếm gặp những loại thức ăn hay đồ uống mà chúng ta chịu ảnh hưởng của người Hoa. Cái cốt của bạc xỉu là sữa, nhưng cái không thể thiếu lại chính là một chút café cho sau cuối, thứ thức uống kỳ diệu làm thỏa mãn những người thích cái vị ngậy của sữa trong mùi café thơm thơm nhẹ nhàng. Người Hoa mang nó tới nơi đây, nhưng chính người Sài Gòn đã biến nó thành đặc sản ở những quán “café cóc” khắp mọi nơi.

Ngồi buổi sáng, nghe những câu chuyện của anh bạn qua ly café quán cóc, mặc dù chưa ngồi café kiểu này ở Sài Gòn nhiều, nhưng tôi đã cảm thấy thật thân quen và gần gũi, cái gì bình dị, tự nó đã dễ đi vào lòng người.

(Một số bức ảnh trong bài viết này do anh bạn tôi chụp lại trong những lần “café cóc” của mình.)

 Cuộc hẹn tiếp theo, quay trở lại với Hà Nội, con gái sẽ cùng gặp nhau ở một quán café thật “chất”, thật Hà Nội nhé!

Tags: