Noel hãy ăn bánh … khúc cây!

bánh khúc cây

ảnh : nguồn Pinterest

Vào mùa Noel những cô nàng hảo ngọt nên ăn gì đây? Câu trả lời là bánh… khúc cây nhé!

Còn nhớ cách đây khoảng gần chục năm, lần đầu tiên tôi đón một mùa  giáng sinh châu Âu, như một cô sinh viên trẻ măng mới toe, lạ lẫm trong một xứ  sở xa lạ. Noel  phương Tây  giống như tết ta ở châu Á, là một dịp lễ lớn và các trường học đều được nghỉ  ít nhất hai tuần. Nhưng bạn đừng nghĩ to tát ngay, là tôi, cái cô gái ấy, sẽ ôm một ước vọng lớn lao dùng hết hai tuần nghỉ lễ của mình để khám phá đây đó, thăm thú thiên nhiên hay trải nghiệm văn hóa. Thứ duy nhất tôi nghĩ đến vào cái ngày đầu tiên của kỳ nghỉ  là…ngủ. Thật vậy đấy, sau cả một học kỳ với thời gian biểu học từ sáng đến chiều và làm thêm đến tối, bước ra khỏi lớp học vào buổi học cuối trước kỳ nghỉ, tôi chỉ muốn lao thẳng về với cái giường êm á ở nhà và sung sướng nghĩ rằng mình sẽ dành trọn vẹn hai tuần cho việc ngủ. Suy cho cùng, Noel thì cũng có gì ghê gớm.

Thế nhưng, hiển nhiên, tới ngày thứ 3, tôi bắt đầu thấy mình thậm chí đã ngủ “đủ cho cả đời”. Tôi mặc đồ ấm, và lao xuống phố. Tuyết không có gì lạ, vì lần đầu tiên tôi thấy nó là từ hồi tháng 11. Đường phố được trang hoàng, nhưng nó đã như thế từ trước giáng sinh cả tháng. Mọi người lao đi, nhanh như thường lệ ở cái Paris náo nhiệt này. Giống y như quang cảnh ta thường thấy vào những ngày cuối năm âm lịch ở nhà.

Đói bụng, và với khả năng ăn đồ ngọt thần kỳ, tôi quyết định thưởng cho “con gấu ngủ đông trong mình” một chiếc bánh sừng bò nóng, ngậy mùi bơ. Tôi tạt vào tiệm bánh Le Nôtre giữa khu Saint Michelle, nơi có những chiếc sừng bò ngon nhất Paris! Bên trong khá đông nhưng các bàn gần như còn trống, mọi người tập trung trước quầy bánh thành hàng dài, chờ tới lượt. Tôi bắt đầu nhẩm tính xem còn bao nhiêu câu “Bonjour” anh chàng đứng quầy nói ra nữa  thì sẽ tới chiếc sừng bò của mình, nhưng tôi không thể đếm hết bởi sự ngạc nhiên khi lướt mắt qua quầy bánh, một quầy bánh toàn những…khúc cây !

Sau khi hỏi cụ già đang đứng gần về sự kỳ lạ ấy, tôi quyết định từ bỏ bạn sừng bò vào phút chót, và như hầu hết những người khác, tôi mua cho mình một “khúc cây” (tất nhiên với cỡ bé cho một người ăn).  Tôi chọn một bàn thoáng gần cửa sổ, hướng nhìn ra phía cầu “tình yêu” bắc ngang qua sông Seine. Và cho đến miếng bánh cuối cùng, tôi đã nhìn thấy tới hàng chục “khúc cây” lớn, bé được người ta mang về nhà. Lúc đó, không biết do không khí tiệm bánh đầy mùi bơ dễ chịu, hay do ý nghĩa của chiếc bánh, tôi đã thực sự cảm thấy cái ấm áp của giáng sinh đang vây quanh mình.

Các cô gái có tò mò không về câu chuyện mà bà cụ kể cho tôi? Đó là câu chuyện về những khúc cây bảo vệ và mang lại may mắn. Những chiếc bánh hình khúc cây được làm ra lần đầu tiên vào thế kỷ 19, bắt nguồn từ một tục lệ thời cổ đại, người Celtic đốt những cây gỗ to thâu đêm vào ngày cuối năm để mừng sự trở lại của mặt trời sau những ngày mùa đông lạnh giá. Tro của khúc gỗ này được giữ lại để chữa bệnh và bảo vệ ngôi nhà khỏi bão, sấm sét và quỷ dữ. Và cho đến ngày nay, khúc cây vẫn hiện diện trong hầu khắp các ngôi nhà dưới hình dạng một chiếc bánh, không chỉ ở châu Âu mà đã lan ra toàn thế giới.

bánh khúc cây 2

ảnh : nguồn Pinterest

Sau đó, suốt cả thời sinh viên, năm nào tôi cũng mua về nhà một chiếc bánh khúc cây. Tôi nghĩ cách tốt nhất để bảo vệ ngôi  nhà nhỏ của mình là….ăn cho hết chiếc bánh! Bánh khúc cây tuy chưa thật phổ biến ở Việt Nam, nhưng  nếu muốn các nàng cũng có thể tìm được ở một vài tiệm bánh nổi tiếng đấy, nhất là các tiệm bánh Pháp.

Chúc  các cô gái một giáng sinh thật…ngon miệng nhé!

 

Tags:  ,    ,    ,